“Tương lai không thuộc về kẻ nhút nhát” – Ronald Reagan

Ronald Reagan (1911-2004) là tổng thống thứ 40 của Hoa Kỳ trong giai đoạn 1981-1989. Sau khi nhận bằng cử nhân kinh tế và xã hội học, ông làm phát thanh viên cho đài phát thanh, rồi làm diễn viên điện ảnh và sau đó làm diễn viên truyền hình. Ông vượt qua tổng thống đương nhiệm Jimmy Carter để đắc cử tổng thống, rồi bắt đầu những chính sách kinh tế rộng lớn dựa trên khía cạnh cung thay vì cầu. Nhờ tài hùng biện, ông thuyết phục được đại đa số nhân dân Mỹ và nhiều nước đồng minh để đồng thuận với ông. Một số bài diễn văn của ông được đánh giá là có tính hùng biện cao trong lịch sử Hoa Kỳ.

Trong các cuộc xếp hạng tổng thống Mỹ, Ronald Reagan luôn được đánh giá khá cao, thường ở trong nhóm 10 tổng thống Mỹ hàng đầu.

Sáng ngày 28 tháng 1 năm 1986, hàng triệu người Mỹ – trong đó có nhiều học sinh ngồi trong lớp học – xem trực tiếp truyền hình cảnh phóng tàu con thoi Challenger. Có 7 phi hành gia, kể cả Christa McAuliffe, một nữ giáo viên trung học 37 tuổi, là phi hành gia dân sự đầu tiên trong chương trình không gian của Mỹ. Chỉ 73 giây đồng hồ sau khi rời khỏi giàn phóng, tàu con thoi Challenger nổ tung thành một khối cầu lửa và khói. Tất cả 7 phi hành gia đều thiệt mạng. Thảm họa khiến cho cả nước Mỹ bị sốc và đau buồn.

Chỉ vài tiếng đồng hồ sau thảm họa, Tổng thống Ronald Reagan phát biểu trên hệ thống phát thanh, vinh danh những người “tiền phong”, trấn an tinh thần dân chúng đang giao động, và khẳng định chương trình không gian của Mỹ vẫn tiếp tục.

Bài diễn văn này được đánh giá như sau:
*  Một trong 100 bài diễn văn chính trị quan trọng nhất của nước Mỹ trong Thế kỷ 20 (trang mạng AmericanRhetoric).
*  Một trong 35 bài diễn văn vĩ đại nhất trong lịch sử (trang mạng The Art of Manliness).
*  Được đưa vào Bộ Sưu tập 65 bài diễn văn vĩ đại nhất (Greatest Speech Collection) của trang mạng The History Place.

Diễn văn về thảm họa tàu con thoi Challenger

Reagan on Challenger disaster C
Reagan đọc diễn văn thảm họa Challenger

Tôi đã định nói chuyện với quý vị tối nay để trình bày tình hình đất nước, nhưng các sự kiện xảy ra ngày hôm nay khiến cho tôi phải thay đổi kế hoạch. Hôm nay là ngày tang tóc và tưởng nhớ. Nancy và tôi đau đớn tận đáy lòng vì thảm kịch tàu con thoi Challenger. Hai chúng tôi biết chúng tôi chia sẻ nỗi đau này với mọi người trên đất nước chúng ta. Đây đúng là một mất mát cho quốc gia.

Mười chín năm trước, gần ngày này, chúng ta mất ba phi hành gia trong một tai nạn kinh hoàng trên mặt đất. Nhưng chúng ta chưa từng mất phi hành gia nào khi đang bay. Chúng ta chưa từng có một thảm kịch như thế này. Và có lẽ chúng ta không mường tượng sự can đảm mà phi hành đoàn tàu con thoi cần có. Nhưng chính họ, Challenger Bảy, biết rõ về các hiểm nguy, vượt qua hiểm nguy mà thực hiện công việc một cách xuất sắc. Chúng ta thương tiếc bảy vị anh hùng: Michael Smith, Dick Scobee, Judith Resnik, Ronald McNair, Ellison Onizuka, Gregory Jarvis, và Christa McAuliffe. Cả nước chúng ta thương tiếc vì mất họ.

Đối với tang quyến của bảy người, chúng ta không thể chịu đựng giỏi như quý vị, chịu đựng toàn bộ tác động của thảm họa này. Nhưng chúng ta vẫn cảm nhận sự mất mát, và chúng ta đang nghĩ về quý vị rất nhiều. Những người thân thương của quý vị tỏ ra gan dạ và dũng cảm, và họ có lòng tự nguyện đặc biệt ấy, có tinh thần đặc biệt ấy mà nói rằng “Hãy cho tôi thử thách, tôi sẽ lấy làm vui mà nhận.” Họ có khao khát thám hiểm vũ trụ và khám phá chân lý. Họ mong mỏi phục vụ, và họ đã phục vụ. Họ đã phục vụ tất cả chúng ta.

Chúng ta hằng quen thuộc với những điều kỳ diệu trong thế kỷ này. Chúng ta khó mà cảm thấy choáng ngợp. Nhưng trong hai mươi lăm năm nay, chương trình không gian của Hoa Kỳ đích thực làm cho chúng ta choáng ngợp. Chúng ta hằng quen thuộc với ý tưởng không gian, và có lẽ chúng ta quên rằng chúng ta chỉ mới khởi đầu. Chúng ta vẫn còn là những nhà tiền phong. Chính họ, những thành viên của phi hành đoàn Challenger, là những nhà tiền phong.

Tôi muốn nói đôi điều với các cháu học sinh của nước Mỹ đã xem trực tiếp truyền hình tàu con thoi cất cánh. Tôi biết khó mà hiểu được, nhưng đôi khi chuyện đau khổ như thế vẫn xảy ra. Tất cả là một phần của việc chấp nhận rủi ro và mở rộng chân trời của con người. Tương lai không thuộc về kẻ nhút nhát; nó thuộc về người dũng cảm. Phi hành đoàn tàu Challenger đang kéo chúng ta về tương lai, và chúng ta sẽ tiếp tục đi theo họ.

Tôi luôn tin tưởng mạnh mẽ và tôn trọng đối với chương trình không gian. Những gì xảy ra ngày hôm nay không làm suy giảm cảm nghĩ ấy. Chúng ta không che đậy chương trình không gian của chúng ta. Chúng ta không giữ bí mật và che đậy các sự kiện. Chúng ta làm mọi việc một cách minh bạch và trước công chúng. Đấy là cách thức của nền tự do, và chúng ta sẽ không thay đổi cách thức ấy một giây phút nào cả.

Chúng ta sẽ tiếp tục công cuộc thám hiểm không gian. Sẽ có thêm chuyến bay của tàu con thoi và sẽ có thêm phi hành đoàn tàu con thoi, và, vâng, thêm tình nguyện viên, thêm người dân sự, thêm giáo viên trong không gian. Không có gì chấm dứt ở đây; những kỳ vọng và những phi vụ của chúng ta vẫn tiếp tục.

Tôi muốn thêm rằng ước gì tôi có thể nói chuyện với từng nhân viên nam nữ làm việc cho NASA, hoặc những người làm việc cho phi vụ này và bảo họ: “Sự cống hiến và tính chuyên nghiệp của các bạn làm cho chúng tôi xúc động và có ấn tượng trong nhiều thập kỷ. Và chúng tôi hiểu rõ nỗi đau buồn của các bạn. Chúng ta cùng sẻ chia nỗi đau buồn ấy.”

Hôm nay có một sự trùng hợp. Chính vào ngày này 390 năm trước, nhà thám hiểm vĩ đại Sir Francis Drake qua đời trên một con tàu ngoài khơi Panama. Trong cuộc đời của ông, những biên cương to lớn là các đại dương, và một sử gia sau đó phát biểu: “Ông ấy sống trên biển, chết trên biển, và được an táng xuống biển.” Thế thì, hôm nay, chúng ta có thể nói về phi hành đoàn Challenger: sự cống hiến của họ là toàn vẹn, giống như Drake.

Phi hành đoàn của tàu con thoi Challenger làm cho chúng ta cảm thấy vinh dự qua cách họ đã sống cuộc đời của họ. Chúng ta không bao giờ quên họ, và chúng ta cũng không quên lần cuối cùng chúng ta trông thấy họ, sáng hôm nay, khi họ chuẩn bị cho cuộc hành trình, đưa tay chào giã từ…

Cảm ơn quý vị.

Diệp Minh Tâm dịch từ bản ghi âm: http://174.132.193.190/~eiden/mp3clips/politicalspeeches/ronaldreaganchallengeraddress.mp3

One thought on ““Tương lai không thuộc về kẻ nhút nhát” – Ronald Reagan

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *